BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

VĂN HỌC CẢM NHẬN TÁC PHẨM

VIDEO THỰC HÀNH THÍ NGHIỆM

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    Ban_do_cac_nuoc_Dong_Nam_A.jpg TDMNPB_tunhien.jpg HB_MDDS.jpg HB_NHOMNUOC.jpg Gioi_han_sinh_thai_cua_tam.png Gioi_han_sinh_thai_xuong_rong.png

    Định hướng nghề nghiệp 4.0 Vai trò của định hướng Nghề Nghiệp

    Nu Sinh - Nguyen Nhat Anh

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
    Ngày gửi: 02h:52' 29-04-2024
    Dung lượng: 1.0 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Chương 1:
    Chương 2:
    Chương 3:
    Chương 4:
    Chương 5:
    Chương 6:
    Chương 7:
    Chương 8:
    Chương 9:
    Chương 10:
    Chương 11:
    Chương 12:
    Chương 13:
    Chương 14:

    NỮ SINH
    Nguyễn Nhật Ánh
    www.dtv-ebook.com
    Chương 1:
    Quán nằm hơi chếch với cổng trường về mé phải, cách một con đường
    hẹp vừa đủ hai xe ô-tô đi lọt.
    Ở đây, người ta có bán cà phê nhưng chính là bán các loại chè, xi-rô và
    kem. Ngay hôm đầu tiên đặt chân vào quán, anh đã nhận thấy điều đó. Cũng
    chẳng có gì lạ bởi khách thường xuyên của quán là đám học sinh của ngôi
    trường cấp ba đối diện. Trước và nhất là sau giờ học, từng nhóm học sinh kéo
    nhau vào quán ăn chè, uống nước và đấu láo. Trống vừa đánh thùng thùng,
    học sinh đã ùa ra khỏi cổng trường, vội vã băng qua đường và kéo vào đầy
    quán. Những lúc ấy, chủ quán phải kê thêm chiếc ghế trước hiên, dưới bóng
    cây sứ xum xuê đằng trước.
    Chè ở đây ngon, thậm chí khá ngon. Ăn thử một ly, anh biết. Nhưng
    khách đến không chỉ để ăn chè mà còn để ngồi trò chuyện, thường là chuyện
    tầm phào, cà kê dê ngỗng. Cũng có khi khách bàn chuyện học tập. Thậm chí,
    có một lần, anh bắt gặp một học sinh ngồi ôn bài nơi góc quán.
    Chủ quán là một phụ nữ đẫy đà, khoảng năm mươi tuổi, tính tình vui vẻ,
    xuề xòa, coi chuyện học sinh vào quán ngồi tán láo hằng giờ hay ôn bài cả
    buổi là chuyện bình thường. Hai cô con gái giúp việc cũng đối xử với khách
    theo một phong cách cởi mở không kém. Tất cả những điều đó khiến anh có
    cảm giác nơi đây giống một câu lạc bộ hơn là quán nước.
    Anh thường đến quán vào sáng sớm, lúc giờ học chưa bắt đầu. Anh chọn
    một chỗ ngồi kín đáo nhưng không đến nỗi khuất tối lắm để có thể nhìn thấy

    ngôi trường bên kia đường và lắng nghe những tiếng rì rầm từ các lớp học
    vọng lại. Sau đó, anh kêu một ly cà phê đen, vừa nhâm nhi nhìn ngắm các
    khách hàng ôm cặp vào quán và lắng nghe họ trò chuyện. Những lúc ấy, anh
    thường mỉm cười vẩn vơ và lặng lẽ theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình.
    Đến ngày thứ ba thì Xuyến nhận ra sự khác thường. Nó khều Cúc Hương,
    giọng bí mật:
    - Có hiện tượng lạ, mày biết chưa?
    Cúc Hương rụt cổ:
    - Gì mà ghê gớm vậy? Đuôi sao chổi sắp quét trúng trường mình hả?
    Xuyến nhăn mặt:
    - Mày lúc nào cũng tếu được! Tao nói nghiêm chỉnh mà!
    Cúc Hương nheo mắt:
    - Nhưng mà chuyện gì nói đại ra cho rồi! Mày lúc nào cũng làm bộ bí mật.
    Theo dõi nét mặt mày còn mệt hơn theo dõi số phận nô tỳ Isaura.
    Xuyến nghiêm giọng:
    - Có một anh chàng...
    -... Từ trên trời rơi xuống? - Cúc Hưng chêm tiếp.
    - Cũng có thể! Không biết ở đâu rơi xuống ngay trước cổng trường mình.
    Ba ngày nay rồi.
    - Anh chàng bán kẹo kéo chứ gì?

    Xuyến phớt lờ sự pha trò của Cúc Hương. Nó cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị:
    - Anh chàng ngồi bên quán cây Sứ.
    Cúc Hương chớp mắt:
    - Tao biết rồi. Chân đi săngđdan. Áo sơ mi bỏ vô thùng.
    - Ngay chóc!
    Xuyến reo lên. Đột nhiên nó nhìn sững Cúc Hương:
    - Chà, mày để ý kỹ quá hén!
    Cúc Hương cười:
    - Thấy người lạ mặt mình phải cảnh giác chứ!
    Xuyến hạ giọng:
    - Nhưng mày có nghi gì không?
    - Nghi gì?
    - Anh chàng đó.
    - Gián điệp chứ gì!
    - Hừm! Tao đoán anh chàng đang "trồng cây si" một đứa nào trong trường
    mình.
    - Đứa nào đó chắc là mày.
    Xuyến phát vào vai Cúc Hương:

    - Tao nói thật mà mày cứ giễu hoài!
    Đúng lúc đó, Thục trờ tới.
    Cúc Hương nháy mắt với Thục:
    - Có một người đang tìm mày.
    Thục tròn mắt:
    - Thật không?
    - Thật. Tìm ba ngày nay rồi.
    Thục bán tín bán nghi:
    - Ai vậy?
    - Một anh chàng rất bảnh trai. Từ trên trời rơi xuống.
    Thục cười:
    - Mày lúc nào cũng pha trò được.
    Cúc Hương chỉ tay qua bên kia đường:
    - Tao đùa mày làm gì! Anh chàng đang ngồi đợi bên quán cây Sứ kia kìa!
    Thục nhìn theo tay chỉ của bạn:
    - Đâu?
    - Đó! Anh chàng đang ngồi tuốt bên trong đó!
    Thục nhún vai:

    - Tao không thấy gì hết!
    Xuyến chen vào:
    - Mày muốn thấy thì qua bên đó với tụi tao.
    Nói xong Xuyến cầm tay Thục kéo đi. Thục níu lại:
    - Thôi, tao không đi đâu!
    - Sao lại không đi?
    Thục nhăn mặt:
    - Không đi là không đi chứ sao! Mày với con Cúc Hương chỉ giỏi bịa!
    Cúc Hương hắng giọng:
    - Bịa đâu mà bịa! Qua bên đó, mày không hỏi thì tụi tao hỏi giùm cho.
    Vừa nói, Cúc Hương vừa đẩy Thục tới trước. Không biết làm sao, Thục
    đành phải bước theo hai bạn.
    Anh đang ngồi thì thấy ba cô gái bước vào quán và xăm xăm đi lại phía
    mình. Cô đi trước có vẻ bạo dạn, cô đi giữa khoan thai hơn còn cô đi sau
    cùng thì lộ vẻ rụt rè. Trong một thoáng, anh nhận ra ba cô gái này là khách
    thường xuyên của quán. Nhưng mọi hôm, ba cô thường ngồi ở chiếc bàn bên
    trái, sát cửa ra vào, không hiểu sao hôm nay họ lại kéo vao phía trong và lại
    có vẻ như muốn ngồi chung bàn với anh.
    Anh chưa kịp suy nghĩ thì các cô gái đã ngồi xuống những chiếc ghế trống
    bên cạnh. Tự nhiên anh có cảm giác mình mình bao vây. Ý nghĩ đó bất giác
    khiến anh bật cười. Anh cố nén mà không được.

    Nghe tiếng anh cười khẽ, Xuyên quay sang Cúc Hương:
    - Mặt tao có dính lọ nồi không?
    - Không! - Cúc Hương hùa theo.
    - Xuyến làm mặt tỉnh:
    - Không sao có người cười?
    Cúc Hương nhún vai:
    - Khi không mà cười mới giỏi chứ! Còn thọt lét mới cười thì ai cười chả
    được!
    Biết gặp thứ dữ, anh vội vàng nghiêm mặt và đưa mắt nhìn ra đường, ra
    vẻ như không quan tâm đến những vị khách ngồi cùng bàn.
    Thấy anh ngó lơ, Xuyến khều Thục:
    - Mày hỏi đi!
    - Hỏi gì?
    - Hỏi anh tìm tôi có chuyện gì không?
    Thục rụt cổ:
    - Thôi đi! Tụi mày chuyên môn phá người ta không hà!
    Xuyến trừng mắt:
    - Mày không hỏi tao hỏi à!
    Thục cười:

    - Mày ngon thì hỏi đi!
    - Đừng có thách!
    Nói xong, Xuyến đằng hắng một tiếng thật to. Thấy anh vẫn không động
    tĩnh, nói gọi giật:
    - Này, anh... bạn!
    Anh quay mặt lại:
    - Cô gọi tôi?
    Xuyến chun mũi:
    - Không gọi anh thì gọi ai!
    Anh hỏi, giọng cảnh giác:
    - Cô gọi tôi có chuyện gì không?
    Xuyến chỉ Thục:
    - Nó đây nè!
    Anh ngơ ngác nhìn Thục. Nhưng Thục đã cúi mặt xuống, anh chỉ thấy cái
    "đuôi gà" vắt trên vai nó. Mãi một lúc sau, anh mới ấp úng hỏi lại:
    - Là sao? Tôi không hiểu.
    Xuyên nheo mắt:
    - Anh không hiểu thật à?
    - Thật.

    Xuyến nhún vai:
    - Thật thì thôi! - Rồi nó giả vờ chép miệng - Vậy mà tôi tưởng anh tìm nó.
    Anh nhìn về phía Thục:
    - Tìm cô này hả?
    Xuyến "sửa lưng" anh liền:
    - Anh đừng gọi nó là cô này! Nó tên Thục.
    Anh đỏ mặt:
    - Xin lỗi! Tại tôi không biết tên các cô.
    Xuyến cười:
    - Tên tụi này rất đẹp và dễ nhớ lắm. Nó là Thục. Tôi tên Xuyến. Còn con
    nhỏ này tên Cúc Hương.
    Anh gật gù:
    - Ừ, tên ai cũng đẹp.
    - Còn anh? - Cúc Hương im lặng từ nãy đến giờ, đột ngột lên tiếng hỏi.
    - Tôi sao?
    - Tên anh là gì?
    - À, tôi tên Gia.
    - Gia hay Da? - Gia.

    Cúc Hương gục gặc đầu:
    - Tên anh cũng đẹp. Nhưng không đẹp bằng tên tụi này.
    Anh cười:
    - Tôi cũng nghĩ vậy.
    - Anh nghĩ vậy thật à?
    - Thật. Tôi không biết nói dối.
    Xuyến reo lên:
    - Thế thì hay quá! Anh khai thật đi! Anh "kết môđden" cô nào ở trường
    này?
    - Đâu có! - Anh đáp, giọng bối rối.
    Thấy anh đỏ mặt, Cúc Hương động viên:
    - Anh cứ nói thật đi! Có gì tụi này hỗ trợ cho!
    Xuyến hùa theo:
    - Ừ, tôi sẽ làm "chú bé liên lạc" cho anh. Đảm bảo không đọc trộm thư!
    Anh nhăn nhó:
    - Các cô đoán trật rồi. Không hề có chuyện đó ở đây!
    Xuyến quắc mắt:
    - Có hề! Anh đừng chối!

    - Tôi không chối! - Anh thở dài, vẻ khổ sở.
    Thấy vậy Thục lên tiếng:
    - Người ta đã bảo không có, sao tụi bây cứ bắt ép hoài vậy!
    Xuyến nạt Thục:
    - Mày sao ngây thơ quá! Không có gì sao ngày nào cũng đến đây.
    Anh rên rỉ:
    - Tôi đến uống cà phê.
    - Uống cà phê mà ngồi từ sáng đến trưa. Anh nói dối!
    - Tôi đã nói rồi! Tôi không biết nói dối.
    Thấy anh khăng khăng, Xuyến hạ giọng nhỏ nhẹ:
    - Không nói dối thì anh khai thật đi!
    Anh chớp mắt:
    - Khai gì bây giờ?
    Xuyến tiếp tục dụ dỗ:
    - Khai tai sao anh ngồi uống cà phê cả buổi vậy.
    Anh tặc lưỡi:
    - Tại tôi không biết đi đâu.
    Thục chen vào:

    - Bộ anh không đi làm hả?
    - Không.
    - Vậy là anh thất nghiệp?
    - Ừ, thất nghiệp.
    Cúc Hương nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ:
    - Thất nghiệp sao mà quần áo láng coóng vậy?
    Anh nhún vai:
    - Các cô không biết gì hết! Phải ăn mặc đàng hoàng thì mới dễ xin việc
    làm.
    Thấy không thể khai thác gì thêm được ở đối tượng khả nghi này, Xuyến
    hắng giọng tuyên bố:
    - Thôi được rồi, tạm thời tụi này tin anh! Nhưng tôi không hiểu...
    Đang nói tự nhiên Xuyên ngừng lại. Anh nhìn nó, hồi hộp:
    - Không hiểu chuyện gì?
    Xuyến nháy mắt:
    - Anh bảo thất nghiệp sao lại có tiền uống cà phê?
    Anh cười:
    - Tưởng gì! Tiền cà phê đâu có bao nhiêu!
    Xuyến hỏi bằng giọng tinh quái:

    - Vậy tiền chè có "bao nhiêu" không?
    Anh ngớ người ra:
    - Cô nói gì tôi không hiểu.
    Cúc Hương cười cười giải thích:
    - Anh chậm hiểu quá! Ý nó muốn hỏi là anh có thể trả tiền ba ly chè của
    tụi này không.
    Anh cũng cười:
    - Đượ thôi! Để đó tôi trả cho!
    Thấy anh đồng ý ngay như vậy, Xuyến nhận xét:
    - Anh chỉ mắc tội chậm hiểu thôi. Nhưng khi hiểu ra, anh trả lời không
    đến nỗi chậm lắm!
    Ý nó khen anh là con người mau mắn. Và anh không biết mình có nên vui
    với lời khen đó hay không.
    Trước khi ba cô gái kéo ra khỏi quán, Cúc Hương còn quay lại buông
    thõng một câu:
    - Từ trước đến nay chưa có ai được vinh dự trả tiền cho bọn này như anh
    đâu!
    Nhìn ba cô gái vừa đi vừa đấm vai nhau và trong thoáng mắt mất hút sau
    cổng trường, anh bâng khuâng tự hỏi không biết cái "vinh dự" mà Cúc
    Hương gán cho anh sẽ còn lặp lại bao nhiêu lần nữa. Nghĩ đến tình cảnh vừa
    rồi, anh thấy mình giống hệt như một bị cáo ra trước vành móng ngựa, phải
    trả lời những câu chất vấn ngược ngạo của các quan tòa, bất giác anh mỉm

    cười.

    NỮ SINH
    Nguyễn Nhật Ánh
    www.dtv-ebook.com
    Chương 2:
    Ngày hôm sau anh không đến quán.
    Ngày hôm sau nữa cũng vậy.
    Cúc Hương ngó Xuyến:
    - Mày bắt nạt dữ quá, anh chàng chạy mất rồi.
    Xuyến cười:
    - Không phải đâu! Chắc anh chàng đang "trồng cây si" con nhỏ nào, bị tụi
    mình làm lộ bí mật nên anh ta trốn luôn.
    Thục cãi:
    - Anh ta đã bảo là không phải kia mà!
    Xuyến nhún vai:
    - Biết đâu được!
    Cúc Hương làm ra vẻ trầm ngâm:
    - Tao lại nghĩ khác.
    - Nghĩ saỏ - Xuyến tò mò hỏi.
    - Tao nghĩ là anh chàng đang thất nghiệp lại bị ép trả tiền chè, sợ quá anh

    ta không dám bén mảng tới quán nữa.
    Lý do Cúc Hương đưa ra khiến cả ba cười khúc khích. Tự nhiên Thục nói:
    - Tao nghĩ là anh chàng sẽ trở lại.
    Xuyến nhìn Thục, mắt nheo nheo:
    - A, anh chàng có hẹn với mày phải không?
    Thục đỏ mặt:
    - Bậy!
    - Chứ sao mày biết anh ta sẽ trở lại?
    Thục ấp úng:
    - Tao đoán vậy thôi.
    - Mày đoán trật lất! Tao cả quyết anh chàng đi luôn.
    Xuyến nói như đinh đóng cột. Thoạt đầu, Thục tính cãi nhưng rồi nó làm
    thinh. Thật ra cũng chẳng có dấu hiệu gì chứng tỏ anh chàng tên Gia kia đi
    luôn hay sẽ quay trở lại. Nhưng không hiểu sao, Thục vẫn tin rằng anh sẽ
    xuất hiện trước cổng trường vào một ngày bất chợt nào đó. Về lý do biến mất
    của anh, Thục cũng không nghĩ như Cúc Hương và Xuyến. Thục tin rằng hai
    ngày nay anh không đến quán cây Sứ, chắc là anh đang lang thang tìm việc
    làm ở đâu đó. Có thể không nơi nào nhận anh và anh tiếp tục gò lưng trên xe
    đạp chạy từ đầu nọ đến đầu kia thành phố. Và nếu anh tìm được việc làm,
    chắc anh cũng chưa đi làm ngay. Anh phải có thời gian để chuẩn bị. Đằng
    nào anh cũng có thời giờ để ghé quán và ngồi vào chỗ quen thuộc của mình.
    Thục nghĩ như vậy nhưng không nói ra. Xuyến phát và lưng Cúc Hương:

    - Hôm trước tao quên hỏi anh chàng mấy tuổi.
    Cúc Hương nhăn mặt:
    - Ai lại con gái đi hỏi tuổi con trai!
    Xuyến khoát tay:
    - Nhằm nhòn gì! Tao hỏi tuốt! Lần sau nếu gặp mặt anh chàng mày nhớ
    nhắc tao!
    Cúc Hương nhìn trời:
    - Anh chàng hôm trước khoảng hăm hai, hăm ba tuổi. Hơn tụi mình bốn,
    năm tuổi gì đó.
    Xuyến xòe mấy ngón tay tính nhẩm một hồi rồi tuyên bố:
    - Như vậy anh ta tuổi con ngựa hay con dê gì đó.
    - Biết đâu anh ta tuổi con khỉ! - Thục nói.
    Xuyến lắc đầu:
    - Anh chàng này ngó bộ hiền khô, không thể tuổi con khỉ được.
    Ngừng một lát, Xuyến tiếp tục nhận xét:
    - Anh ta cũng không có vẻ gì là tuổi con dê.
    Cúc Hương liếc Xuyến:
    - Sao mày biết?
    Xuyến cười hì hì:

    - Tao dòm qua một cái là biết liền. Anh chàng này trông rất nhát gái. Khác
    hẳn Hùng quăn của mày.
    Cúc Hương giãy nảy:
    - Mày nói bậy không hà! Hùng quăn sao lại của tao!
    - Chứ gì nữa! Nó chẳng viết thư tỏ tình với mày là gì!
    - Kệ nó chứ! Viết thư là chuyện của nó chứ đâu phải chuyện của tao!
    Xuyến vẫn không tha:
    - Sao mày lại nhận?
    Cúc Hương nhăn nhó:
    - Tao đâu có nhận. Nó len lén bỏ thư vô ngăn bàn tao lúc nào không hay.
    - Nhưng ai bảo mày mở ra đọc? - Xuyến tiếp tục "truy".
    - Ngu gì không đọc! - Cúc Hương vênh mặt.
    Xuyến reo lên:
    - Vậy là mày chịu Hùng quăn rồi hén?
    Cúc Hương nhún vai:
    - Chịu cái mốc xì! Mày cũng đọc thư của nó vậy!
    - Nhưng tao đọc là đọc ké của mày. Đâu phải thư nó gởi cho tao.
    Cúc Hương khoát tay:

    - Thư là thư chung. Nếu Hùng quăn của tao thì cũng là của mày với con
    Thục luôn.
    Nghe đến tên mình, Thục giật thót:
    - Thôi, thôi, cho tao rút tên đi! Đừng có mà gán ghép bậy bạ!
    Xuyến cười khì:
    - Tao cũng rút tên luôn! Trả nó cho con Cúc Hương!
    Cúc Hương tặc lưỡi:
    - Tụi mày trả nó cho tao thì tao trả nó về cho... ba má nó. Tao không nhận.
    Thục nhìn Cúc Hương:
    - Nó mà nghe mày nói vậy chắc nó khỏi nhìn mặt mày luôn.
    - Cho nó khỏi nhìn mặt! - Cúc Hương hất đầu - Học không lo học, bày đặt
    yêu với đương!
    Thục cười hí hí:
    - Mày nói y hệt mấy bà già.
    Cúc Hương đáp tỉnh:
    - Câu đó tao "thuổng" của má tao.
    Đột ngột Xuyến nói, giọng trầm ngâm:
    - Như vậy là anh chàng tuổi con ngựa.
    Cúc Hương trố mắt:

    - Anh chàng nào?
    - Anh chàng Gia chứ anh chàng nào.
    Cúc Hương "hừ" giọng:
    - Chưa thấy ai vô duyên như mày! Đang nói chuyện Hùng quăn tự nhiên
    chuyển qua anh chàng Gia!
    Xuyến nói, giọng dứt khoát:
    - "Số phận" của Hùng quăn coi như giải quyết xong rồi. Tao trở lại đề tài
    cũ.
    Cúc Hương khịt mũi:
    - Trở lại làm gì nữa. Anh chàng đã "tếch" mất tiêu rồi.
    - Ừ hén! - Nói xong, Xuyến thở dài - Tao nói anh chàng tuổi con ngựa đâu
    có sai. Hở ra một chút là chạy mất. Chỉ tiếc là...
    - Tiếc là sao? - Thục tò mò.
    Xuyến tỏ vẻ rầu rĩ:
    - Tiếc là từ rày về sau mỗi khi ăn chè tụi mình phải tự trả tiền lấy. Tiếc
    đứt ruột!
    Nhưng anh không muốn để Xuyến phải "tiếc đứt ruột". Ngày kế tiếp anh
    lại xuất hiện.
    Cũng giống như mọi lần, anh đến quán vào lúc sáng sớm, dựng xe bên
    gốc sứ và tiến vào phía trong với một dáng điệu không thay đổi.

    Lần này, người đầu tiên nhìn thấy anh cũng là Xuyến. Nó bấm khẽ Cúc
    Hương:
    - Con Thục nói đúng mày ạ. Anh chàng lại xuất hiện.
    Cúc Hương đưa mắt nhìn vào quán và nó nhanh chóng nhận ra dáng ngồi
    lặng lẽ của anh. Anh đang nhìn lơ đãng đi đâu đó bên ngoài cửa sổ, những làn
    khói thuốc bay chập chờn trước mặt.
    Xuyến giật tay Cúc Hương:
    - Tụi mình vào đi!
    - Chờ con Thục với!
    Khi Thục tới, nó ngạc nhiên khi thấy Xuyến và Cúc Hương đang đứng
    lóng ngóng trước cổng trường.
    - Sao chưa vào lớp? - Thục hỏi:
    Xuyến cười:
    - Chờ mày.
    Thục nghi ngờ:
    - Tụi mày xạo! Khi không lại chờ tao trước cổng!
    - Sao lại khi không? - Xuyến làm ra vẻ quan trọng - Có chuyện tụi tao mới
    chờ chứ!
    - Chuyện gì? Bắt tao dẫn đi ăn bánh cuốn chứ gì!
    - Không phải! Bánh cuốn cũng hấp dẫn nhưng không hấp dẫn bằng

    chuyện này!
    Thục sốt ruột:
    - Nói hoài mà mày không bỏ cái tật ưa làm ra bộ bí mật. Cứ úp úp mở mở
    hoài! - Rồi Thục quay sang Cúc Hương - Chuyện gì vậy Cúc Hương?
    Cúc Hương nheo mắt:
    - Chuyện của mày.
    - Chuyện của taỏ - Thục tròn mắt.
    Cúc Hương gật gù:
    - Ừ chuyện của mày. Anh chàng hôm trước lại đến. Thục đỏ mặt. Nó đấm
    thùm thụp vào lưng Cúc Hương:
    - Dẹp tụi mày đi! Tụi mày cứ gán ghép tầm bậy không hà!
    Tuy phản đối, Thục vẫn hồi hộp nhìn qua quán cây Sứ nhưng nó không
    thấy gì hết. Anh ngồi ở một chỗ nào đó, khuất lấp. Dù vậy, Thục vẫn có cảm
    giác về sự hiện diện của anh. Rõ ràng, đúng như nó nghĩ, anh đã trở lại.
    Xuyến giục:
    - Bây giờ thì mình kéo vào "quậy" anh chàng chứ?
    - Nhất định rồi!
    Cúc Hương hưởng ứng bằng một giọng hùng hổ như người lính hô "xung
    phong" trước khi xông lên đánh giáp lá cà. Vừa "hô" nó vừa cầm tay Thục
    kéo đi.

    Lần này, anh không còn ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của ba cô
    gái. Trật tự hành quân vẫn không thay đổi: Xuyến đi trước, Cúc Hương đi
    giữa và Thục đi sau cùng. Nhưng hôm nay anh không còn hốt hoảng trước
    những bước chân hăm hở của Xuyến. Thậm chí anh còn đón họ bằng một nụ
    cười thân thiện. Vừa ngồi xuống ghế, Xuyến đã khen anh:
    - Hôm nay trông anh có vẻ biết điều hơn hôm trước.
    - Biết điều gì đâu? - Anh dè dặt hỏi lại.
    - Như vừa rồi đó! Anh biết cười.
    Anh cắn môi:
    - Hôm trước tôi cũng cười vậy!
    Xuyến nhún vai:
    - Hôm trước anh cười kiểu khác. Cười khi dể.
    Anh vội vàng thanh minh:
    - Đâu có! Làm sao tôi dám khi dể các cô.
    Xuyến làm mặt lạnh lùng:
    - Biết đâu được!
    Vẻ mặt của Xuyến khiến anh bối rối. Anh ấp úng:
    - Chắc Xuyến nghĩ sao đó chứ! Tôi đâu có ý khi dể ai!
    Xuyến reo lên, nó quên ngay chuyện "hỏi tội" đối phương:
    - A, té ra anh còn nhớ tên tôi! Hay quá hén!

    Anh mỉm cười:
    - Các cô chẳng bảo tên các cô vừa đẹp vừa dễ nhớ là gì!
    Xuyến chỉ Thục:
    - Vậy anh có nhớ tên con nhỏ này không?
    Anh gật đầu:
    - Nhớ. Đó là Thục. Còn đây là Cúc Hương.
    Cúc Hương gục gặc đầu:
    - Trí nhớ của anh đúng là tuyệt vời. Vậy anh có nhớ sau khi tụi này ăn chè
    xong, anh phải làm gì không?
    Thoạt đầu, anh ngớ người ra. Nhưng rồi anh chợt hiểu:
    - Tôi lại phải trả tiền cho mấy cô chứ gì? - Anh vừa nói vừa cười.
    Cúc Hương nhăn nhó:
    - Sại lại "lại phải"! Phải nói là "lại vinh dự trả tiền" mới đúng!
    - Ừ thì "lại vinh dự"!
    - Vậy là anh đồng ý rồi hén?
    Anh tặc lưỡi:
    - Được thôi! Chuyện đó đâu có khó gì!
    - Tốt lắm! - Cúc Hương khen - Hóa ra anh là một con người dũng cảm.
    Thế mà tụi này tưởng anh chạy trốn luôn rồi!

    Anh trố mắt:
    - Chạy trốn ai?
    - Thì chạy trốn tụi này chứ chạy trốn ai!
    Anh đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác:
    - Tại sao tôi phải chạy trốn các cô?
    Cúc Hương cười:
    - Tại vì anh sợ... trả tiền chè.
    Anh bật cười. Nhưng lần này anh không đáp. Thấy anh ngồi im lặng,
    Thục hỏi:
    - Hai ngày vừa rồi anh đi tìm việc làm phải không?
    Bị hỏi thình lình, anh ngơ ngác:
    - Việc làm gì?
    - Thì việc làm chứ việc làm gì! Anh thất nghiệp mà!
    - À... ừ... Tôi đi tìm việc làm.
    Không để ý đến sự lúng túng của anh, Thục hỏi tiếp:
    - Anh tìm được chưa?
    Anh gật đầu:
    - Được rồi.

    - Chừng nào anh đi làm?
    - Khoảng một tháng nữa. Sau tết dương lịch.
    - Anh làm ở đâu?
    - Tôi chưa biết.
    - Sao kỳ vậy? Một tháng nữa đi làm mà bây giờ vẫn chưa biết làm ở đâu?
    - Ừ. Chưa biết.
    Xuyến đằng hắng một tiếng, nói:
    - Anh rắc rối quá! Nhưng điều này thì anh biết chứ?
    - Điều gì?
    - Sắp tới giờ vô học rồi.
    - Thì sao?
    - Thì tụi này bỏ anh ngồi lại một mình chứ sao?
    Anh mỉm cười:
    - Ừ, các cô đi đi! Để tiền chè tôi trả cho.
    Cúc Hương nháy mắt:
    - Nói vậy chứ anh để tụi này trả. Anh chỉ trả tiền cà phê của anh thôi.
    Hôm nào tụi này hết tiền thì anh trả luôn tiền chè. Đồng ý không?
    Anh chưa kịp trả lời thì Xuyến đã lên tiếng, giọng đầy quyền uy:

    - Còn mai mốt anh muốn vắng mặt thì phải xin phép tụi này. Không được
    tự ý đi lung tung như mấy ngày vừa rồi. Nhớ chưa?
    Trước những mệnh lệnh đanh thép và dồn dập như vậy, anh không kịp
    nghĩ ra câu trả lời, đành gật đầu đại. Tự nhiên anh nhớ đến câu "nhất quỷ, nhì
    ma, thứ ba học trò" và anh nghĩ lẽ ra phải xếp học trò lên hàng thứ nhất mới
    đúng.

    NỮ SINH
    Nguyễn Nhật Ánh
    www.dtv-ebook.com
    Chương 3:
    Mặc dù Xuyến đã "ra lệnh" cho anh như vậy nhưng anh cũng chỉ đến quán
    vài ba ngày rồi lại bỗng nhiên biến mất. Xuyến tức điên lên:
    - Anh chàng này vô kỷ luật quá! Vắng mặt không có phép tắc gì hết!
    Thục tỏ vẻ lo lắng:
    - Biết đâu anh ta gặp chuyện gì!
    Xuyến "hừ" một tiếng:
    - Chuyện gì thì chuyện chứ! Ta đã dặn rồi. Muốn đi đâu phải xin phép,
    không có tự ý như vậy được!
    Thục nhăn mặt:
    - Mày làm như anh ta là học trò của mày không bằng!
    Cúc Hương lên tiếng:
    - Con Thục nói vậy không được. Hôm trước anh ta đã đồng ý như vậy rồi.
    Bây giờ anh ta phạm "nội qui", phải phạt!
    Xuyến reo lên:
    - Đúng rồi, phải phạt! - Rồi Xuyến ngó Cúc Hương - Nhưng phạt gì bây
    giờ?

    Cúc Hương cắn môi:
    - Để tao nghĩ coi!
    Cúc Hương nghĩ lâu thật lâu. Nhưng nó vẫn chưa tìm ra hình phạt thích
    hợp đối với anh chàng "vô kỷ luật" này.
    Xuyến giục:
    - Nghĩ ra chưa?
    - Chưa.
    - Sao lâu quá vậy?
    - Khó quá! Chờ tao chút xíu nữa đi!
    Thêm chút xíu nữa, Cúc Hương vẫn tắc tị. Thấy vậy, Xuyến nói:
    - Thôi đi ăn chè đi! Vừa ăn chè vừa nghĩ.
    Cả bọn kéo qua quán cây Sứ.
    Nhưng mỗi người ăn hết hai ly chè mà hình phạt dành cho anh vẫn chưa
    nghĩ ra.
    Thục chép miệng:
    - Hay là... tha cho anh ta đi!
    Xuyến quắc mắt:
    - Tha sao được mà tha! Mày thì lúc nào cũng bênh anh chàng chằm chặp!
    Thục phản ứng:

    - Bênh đâu mà bênh! Tại tụi mày nghĩ hoài không ra thì tao nói vậy thôi.
    Xuyến khoát tay:
    - Không tha gì hết! Trước khi vô lớp phải nghĩ cho ra! - Đang nói, đột
    ngột Xuyến cười toe, mặt nó tươi hơn hớn - A, có cách rồi!
    Thục tò mò:
    - Cách gì?
    Xuyến làm bộ quan trọng:
    - Bây giờ tụi mình vào lớp.
    Thục ngơ ngác:
    - Thì ăn chè xong phải vào lớp chứ sao!
    - Thì vậy.
    - Vậy thì nói làm gì!
    - Nhưng tụi mình khỏi trả tiền chè.
    - Mình không trả thì ai trả?
    - Anh chàng Gia.
    - Anh ta ở đâu đây mà trả?
    Xuyến nhún vai:
    - Lo gì! Khi nào anh ta tới anh ta trả. Đó là hình phạt thích hợp nhất.

    Cúc Hương phân vân:
    - Chắc gì bà chủ quán chịu?
    - Chịu chứ sao không! Để tao nói!
    Nói xong, Xuyến bước lại chỗ quầy thu tiền, thì thầm gì đó với bà chủ
    quán. Thục thấy bà ta gật đầu lia lịa, miệng cười cười. Một lát, Xuyến đi ra,
    mặt mày tươi tỉnh, tuyên bố:
    - Xong rồi!
    Hôm nay, anh lại xuất hiện ở quán cây Sứ, cũng đột ngột như khi anh biến
    mất. Nhưng lần này, anh đến hơi trễ so với thường lệ. Lúc đó, khoảng mười
    giờ, các lớp đang vào học, cổng trường đóng im ỉm. Trong quán lác đác các
    học sinh nghỉ hai tiết sau. Khi anh ngồi vào ghế, mặt trời đã lên khá cao,
    không khí bắt đầu nóng bức và trước hiên cây sứ đang thu bóng lại. Theo thói
    quen, anh kêu một ly cà phê mặc dù sáng nay anh đã uống cà phê với mấy
    người bạn quen trước đây cùng học chung một lớp. Bà chủ quán đích thân
    mang cà phê ra cho anh. Đặt ly cà phê xuống bàn, bà chìa ra trước mặt anh
    một mảnh giấy nhỏ. Anh cầm lấy và đọc thấy trong đó dãy số tiền, bên cạnh
    là một hàng chữ trong ngoặc đơn chừng để chú thích. Hàng chữ ghi: "Tiền
    sáu ly chè". Anh lật tới lật lui tấm giấy rồi đưa mắt nhìn bà chủ quán:
    - Giấy gì đây bác?
    - Tiền chè của mấy cô đó! - Bà chủ quán giải thích.
    - Mấy cô nào?
    - Ba cô hay ngồi chung với cậu đó. Họ nói họ là bạn của cậu.
    Anh đóan ra ngay Xuyến, Thục và Cúc Hương. Nhưng anh cũng chưa

    hiểu họ định giở trò gì với anh. Anh lại hỏi:
    - NhưNg bác đưa tấm giấy này cho tôi làm gì?
    - Đây là tiền sáu ly chè mấy cô ăn hôm qua. Họ bảo để anh tới trả tiền.
    Tình huống bất ngờ khiến anh dở cười dở khóc. Anh móc túi trả tiền,
    bụng không biết cái "vinh dự" này còn đeo đuổi anh đến bao giờ.
    Buổi trưa, trường tan học. Trong đám học sinh đang chen chúc nhau ra
    cổng, anh nhìn thấy ba cô gái. Bọn họ đang cười nói ríu rít, hình như không
    ai thấy anh. Khi đi ngang qua quán, bất giác Thục quay đầu nhìn vào. Phát
    hiện ra anh, nó vội vã quay đi và lấy tay khều Xuyến và Cúc Hương. Trong
    thoáng mắt, cả ba ập vào quán. Như thường lệ, Xuyến đi đầu, hùng hùng hổ
    hổ. Lần này chưa kịp ngồi xuống ghế, Xuyến đã bô bô:
    - Chào ông anh! Mạnh khoẻ chứ?
    Anh mỉm cười:
    - Cũng bình thường.
    Xuyến hừ mũi:
    - Vậy hả? Vậy mà tụi này tưởng ông anh chẳng bình thường chút nào!
    Giọng lưỡi khiêu khích của Xuyến khiến anh ngạc nhiên. Nhưng anh chưa
    kịp nghĩ ngợi, nó đã "đốp" luôn:
    - Ông anh biết khuyết điểm của mình rồi chứ?
    Anh ngẩn người ra:
    - Khuyết điểm gì?

    Xuyến không trả lời. Nó quay qua Cúc Hương, chép miệng:
    - Hóa ra ông anh của mình quên sạch mọi thứ rồi!
    Cúc Hương nhún vai:
    - Một trí nhớ khủng khiếp!
    Xuyến bồi thêm:
    - Một tinh thần vô kỷ luật...
    -... Trong một bộ quần áo láng coóng! - Cúc Hương tiếp.
    Xuyến và Cúc Hương cứ kẻ tung người hứng khiến anh chẳng hiểu đầu
    cua tai nheo ra làm saọ Trong ba cô gái, anh thấy Thục có vẻ dịu dàng, khác
    hẳn Xuyến và Cúc Hương. Thục không bao giờ nghịch phá anh, nó chỉ im
    lặng theo dõi trò đùa của hai bạn. Vì vậy, anh nhìn Thục, hỏi:
    - Chuyện gì vậy, Thục?
    Thục cười:
    - Chuyện anh không tới quán đó. Anh không tới quán mà không xin phép.
    Anh vẫn không hiểu:
    - Xin phép ai?
    Xuyến hắng giọng:
    - Xin phép tụi này chứ xin phép ai! Hôm trước tôi nói chuyện đó, anh đã
    gật đầu đồng ý rồi. Bây giờ anh lại giả bộ quên.
    Bây giờ anh mới chợt nhớ ra và anh cảm thấy mình đang rơi vào một tình

    thế khó khăn, hệt như con chim mắc bẫy. Tuy vậy anh vẫn gật gù thừa nhận:
    - Đúng rồi! Tôi nhớ rồi!
    Cúc Hương ngó anh chăm chăm:
    - Chứ không phải anh cố tình quên hả?
    - Đâu có! Tôi quên thật.
    Xuyến khoát tay:
    - Nếu quên thật thì thôi! Nhưng như vậy là anh thừa nhận mình có khuyết
    điểm rồi chứ?
    Anh tặc lưỡi:
    - Ừ, thừa nhận.
    Xuyến "cật vấn" tiếp:
    - Có khuyết điểm thì phải làm sao?
    - Phải sửa chữa! - Anh đáp như cái máy.
    Xuyến gục gặc đầu:
    - Đúng rồi! Phải sửa chữa! - Nó ngừng một chút rồi nói tiếp, giọng chậm
    rãi - Nhưng trước khi sửa chữa thì phải kỷ luật.
    Anh giật thót:
    - Kỷ luật?
    Xuyến nhướng mắt:

    - Chứ gì nữa! Có khuyết điểm thì phải kỷ luật. Ai mà chẳng vậy. Anh
    đồng ý không?
    - Nhưng kỷ luật gì mới được chứ?
    Cúc Hương lên tiếng, giọng bí mật:
    - Gặp bà chủ quán anh sẽ biết.
    Nghe vậy, anh thở phào:
    - Nếu vậy thì tôi biết rồi!
    Vừa nói anh vừa cầm tờ giấy ghi tiền chè trên bàn và đưa cho Cúc Hương.
    Xuyến và Thục cùng chụm đầu vào xem. Đọc xong nội dung ghi trong tấm
    giấy, Thục cười khúc khích. Còn Cúc Hương thì xuýt xoa:
    - Tờ "quyết định kỷ luật" này cần được lưu giữ cho đời sau học tập!
    Xuyến thực tế hơn. Nó nhìn anh bằng ánh mắt ranh mãnh:
    - Nhưng mà anh đã thi hành kỷ luật chưa?
    Anh cười:
    - Rồi! Ngay từ khi nhận được "quyết định"!
    Nói xong, anh giật mình nhận ra anh đã nhiễm phải lối ăn nói tếu tếu của
    Cúc Hương.
    Xuyến khen anh:
    - Nhanh nhẹn như vậy là tốt! Nhưng đó mới chỉ là phần một. Còn phần
    hai...

    Câu nói lấp lửng của Xuyến làm anh toát mồ hôi. Tưởng đâu thoát nạn, ai
    dè mới hết tập một. Không biết cái trò kỷ luật trời ơi này còn kéo dài bao
    nhiêu tập nữa. Thật ra, ngay cả Thục và Cúc Hương cũng ngơ ngác không
    biết Xuyến định dẫn dắt trò chơi này đến đâu. Cái vụ tập một, tập hai này là
    do Xuyến bịa ra chứ không có trong kế hoạch chung của cả bọn.
    - Gì nữa đây? - Anh nhăn nhó hỏi.
    Xuyến tỉnh bơ:
    - Sắp tới tụi này than gia biểu diễn văn nghệ trong trường.
    - Chuyện đó liên quan gì đến tôi?
    - Có chứ sao không! Tụi này biễu diễn tiết mục múa "Bài ca trên sóng".
    - Thì sao? - Anh vẫn chưa hiểu Xuyến định giở trò gì. Nhưng Xuyến vẫn
    không trả lời thẳng câu hỏi của anh. Nó cứ nói vòng vo:
    - Trong tiết mục đó, con Cúc Hương và con Thục đóng vai người cá, còn
    tôi là anh chàng lính thủy.
    Anh sốt ruột:
    - Chắc Xuyến định nhờ tôi đóng vai lính thủy thế cho Xuyến phải không?
    - Xuyến lườm anh:
    - Tướng anh là tướng học trò, đóng vai lính thủy sao nổi.
    - Vậy thì chuyện lính thủy dính dáng gì ở đây?
    - Dính dáng chứ sao không! Bởi vì tôi đóng vai lính thủy nhưng không thể
    nào tìm ra một bộ đồ lính thủy.

    Anh nhìn nó:
    - Xuyến định nhờ tôi kiếm giùm chứ gì?
    Xuyến gật đầu, miệng nó cười toe.
    - Vậy thì nói ngay từ đầu cho rồi. Xuyến cứ nói vòng vòng, nghe phát
    mệt!
    Cúc Hương nói:
    - Anh thông cảm cho nó đi! Tật của nó trước nay là vậy. Tụi này can hoài
    mà nó hổng chịu bỏ, cứ giữ làm của.
    Xuyến cười hì hì:
    - Ngu sao bỏ!
    Rồi nó quay sang anh:
    - Như vậy là anh chịu rồi hén?
    Anh ấp úng:
    - Tôi không thể hứa chắc. Nhưng tôi sẽ cố gắng.
    Nghe anh trả lời vậy, Xuyến nghinh mặt:
    - Tôi không cần anh cố gắng. Tôi chỉ cần anh hứa chắc thôi.
    Thục liếc Xuyến:
    - Ai lại nói như mày!
    Xuyến nhướng mắt:

    - Kệ tao!
    Anh vuốt tóc:
    - Chuyện đó khó đấy!
    Tự nhiên Cúc Hương thấy tội nghiệp anh. Nó nói:
    - Đúng là khó thật! Trong chuyện này con Xuyến hơi xử ép.
    Xuyến nguýt Cúc Hương:
    - À, mày hùa theo con Thục hén! Nếu ngon, sao mày không nhờ Hùng
    quăn kiếm giùm đi!
    Cúc Hương nhăn mặt:
    - Dẹp chuyện Hùng quăn đi! Mày lãng xẹt!
    Anh can:
    - Thôi các cô đừng cãi nhau nữa! Để tôi nghĩ coi!
    - Ừ, anh nghĩ đi! - Xuyến nói, vẻ khoái chí.
    Trầm ngâm một hồi, anh nói, giọng không được tự tin cho lắm:
    - Chỉ có cách đến Bộ Tư lệnh Hải quân hỏi mượn.
    Xuyến reo lên:
    - Vậy anh đến đó đi!
    Anh tặc lưỡi:

    - Dễ gì mà đến đó! Phải có giấy giới thiệu!
    - Thì anh làm giấy giới thiệu.
    - Giấy giới thiệu ở đâu mà làm.
    Xuyến lo lắng:
    - Phải tìm ra cách gì chứ? Chẳng lẽ anh chịu thua?
    Anh cúi đầu suy nghĩ:
    - Để tôi tính cách khác! - Chợt anh ngẩng lên, mắt long lanh - À, được rồi!
    Tôi sẽ đến đoàn ca nhạc Hương Miền Nam.
    - Đoàn Hương Miền Nam? - Xuyến trố mắt.
    - Ừ. Cách đây mấy năm, đoàn này có một tiết mục múa về biển. Tôi nhớ
    họ có mặc đồ lính thủy.
    - Anh quen họ hả? - Cúc Hương hỏi.
    Anh lắc đầu:
    - Không quen. Nhưng tôi cứ đến hỏi đại. Biết đâu họ cho mượn.
    Xuyến gật đầu:
    - Ừ, sáng kiến hay đấy! Chiều nay anh đến đó đi!
    - Tối nay mới gặp họ được. Chiều tôi còn phải đi tìm tờ báo đọc xem tối
    nay họ diễn ở rạp nào. Có vậy mới biết đường mà tìm.
    - Vậy chừng nào anh đem đồ lính thủy đến cho tụi này?

    Anh nhíu mày:
    - Gấp không?
    - Rất gấp.
    - Khoảng ba ngày nữa được không?
    - Ba ngày thì được! Nhưng anh nhớ đúng hẹn nghen!
    - Ừ, đúng hẹn!
    Tuy nói như vậy, thật bụng anh không tin vào kết quả công việc bao
    nhiêu.

    NỮ SINH
    Nguyễn Nhật Ánh
    www.dtv-ebook.com
    Chương 4:
    Hẹn với Xuyến ba ngày nhưng mới đến ngày thứ hai, anh đã có mặt ở
    quán.
    Xuyến hỏi:
    - Đồ lính thủy đâu?
    Nhìn gương mặt rạng rỡ hy vọng của nó, anh áy náy kinh khủng. Sau một
    thoáng ngập ngừng, anh nói, giọng bối rối:
    - Không mượn được.
    Giọng Xuyến xìu hẳn đi:
    - Sao vậy? Anh có đến đoàn Hương Miền Nam không?
    Anh gật đầu:
    - Có. Nhưng họ bảo tiết mục đó lâu rồi không biểu diễn. Những bộ đồ lính
    thủy cũ hết rồi.
    Xuyến trách:
    - Anh thật cù lần. Cũ cùng mượn. Tụi này đâu có cần đồ mới.
    - Nhưng đồ đó cũ quá, họ đem làm giẻ lau hết rồi.
    Xuyến thở dài:

    - Vậy thì thôi.
    Cúc Hương và Thục ngồi bên cạnh cũng buồn xo. Anh cũng buồn. Không
    hiểu sao anh có cảm giác mọi chuyện đều do lỗi của mình. Anh liền lấy mấy
    tấm giấy màu xanh cắt sẵn trong túi xách ra, dè dặt nói:
    - Tôi cắt mấy tấm giấy này...
    - Gì vậy? - Xuyến hỏi.
    - Giấy màu.
    Xuyến ngạc nhiên:
    - Anh cắt giấy màu làm gì? Tụi này lớn rồi, đâu có học môn thủ công.
    - Không phải! Cái này để làm đồ lính thủy.
    Trong khi Xuyến đang trố mắt thì Cúc Hương reo lên:
    - Tôi hiểu rồi. Anh định dán những đường sọc xanh lên áo trắng chứ gì?
    - Ừ. Chỉ có cách làm như vậy.
    Xuyến hiểu ra và nó nhìn anh bằng ánh mắt trìu mến. Lần đầu tiên nó nhìn
    anh như vậy. Và nó khen:
    - Anh thật thông minh.
    Ngập ngừng một chút, nó nói thêm:
    - Và thật tốt.
    Lời khen của Xuyến làm anh ngượng đỏ cả mặt.

    Cúc Hương cười cười nhìn anh:
    - Vậy là may cho anh đó. Nếu không có mấy tấm giấy này "cứu mạng",
    con Xuyến nó đã kỷ luật anh rồi.
    Xuyến nạt Cúc Hương:
    - Mày đừng có nói oan cho tao! Kỷ luật cũng tù...
     
    Gửi ý kiến

    Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt.

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THPT HÓA CHÂU - QUẢNG ĐIỀN - THỪA THIÊN HUẾ !